Chương 1: Cừu bông, mèo con và cá nhỏ

"Ê mày, trên đời này có hoàng tử không nhở? Soái ca ý?"

Nằm gối đầu lên lưng con bạn, Bạch Dương đưa mắt nhìn lên trần nhà, đôi mắt sáng rỡ chớp chớp mấy cái. Tay nó đang cầm quyển ngôn tình bảo bối, trong đầu cứ mơ tưởng về mấy anh chàng soái ca đẹp trai, hoàn hảo, con nhà giàu. Bạch Dương mà được gặp một lần, nó chết cũng mãn nguyện.

"Mày cứ mơ thoải mái! Mấy ổng tuyệt chủng cả rồi!"

Câu nói của con bạn thân trời đánh nào đó kéo Bạch Dương đang chuẩn bị đặt chân lên tầng mây thứ chín thì bị kéo phịch xuống đất. Nó thầm rủa con nhỏ, dám gọi soái ca của nó bằng từ "ổng" già chát, lại còn bảo đã tuyệt chủng. Ừ hiếm thì có hiếm, nhưng tuyệt chủng thì Bạch Dương quyết không tin. Nó chắc chắn, một ngày nào đó nó sẽ gặp được soái ca của riêng mình.

Đôi mắt đen của ai đó sáng rỡ hẳn lên.

Sư Tử vốn đang thong thả nghịch điện thoại, lại bị tiếng cười khúc khích của con bạn dở người nào đó làm cho ớn lạnh. Nó nhướn mày nhìn Bạch Dương đầy khinh bỉ. Suốt ngày mơ với chả mộng đâu đâu, đôi lúc Sư Tử thật thắc mắc nhỏ này rớt từ đâu xuống.

Đột nhiên, Sư Tử bất ngờ lăn sang một bên, khiến cho ai kia đang gối đầu lên nó đập mạnh đầu xuống giường. Dù là nệm, nhưng lực khiến đầu Bạch Dương đau điếng. Nó liếc mắt lườm Sư Tử đang cười với bộ mặt hả hê, Bạch Dương thật muốn bóp chết con bạn khốn nạn kia.

"Bổn tiểu thư ứ chấp con nít!"

Sư Tử có một chút cảm giác bị xúc phạm, nó quắc mắt nhìn Bạch Dương đã trở lại với quyển truyện của mình. Dám ám chỉ nó là con nít sao, đừng có ỷ cao hơn thì muốn nói gì cũng được nha!!

"Ê mà mày, tuần sau mình đi học ha?"

"Rồi sao? Có ảnh hưởng đến hoà bình thế giới không?"

Một cách nhàn nhạt không mấy quan tâm đến, Sư Tử trả lời qua loa cho có. Chẳng biết từ lúc nào, đối với nó việc đến trường đã trở nên thật chán nản, đến mức nó chẳng còn chút hứng thú gì nữa. Nó không thích đến trường, nó ghét tất cả mọi thứ liên quan đến trường học. Dù cho nó đi học là theo lời một người, nhưng điều đó nó hoàn toàn không quyết tâm.

Bạch Dương đương nhiên biết rõ điều đó, cả những gì mà Sư Tử lúc này đang nghĩ. Bầu không khí im lặng bao trùm này, nó rất không thích.

"Sư Tử, đi ra nhà sách với tao!"

"Làm gì?"

Không hề có ý định trả lời con bạn, Bạch Dương đơn giản chỉ nhoẻn miệng cười. Nụ cười đó khiến Sư Tử có chút bất an, chắc chắn con nhỏ kia đang suy tính gì đó, còn không thì cũng là ngôn tình. Dù sao, Sư Tử thật sự biết ơn vì nó không phải tín đồ đam mỹ, dù cho ai kia thỉnh thoảng cũng đọc rồi gào rú như một con trốn viện, mấy cái đó nó hoàn toàn không ưa chuộng (dù đôi lúc nó nghĩ khá dễ thương ??)

Gần căn hộ mà Bạch Dương và Sư Tử ở có một nhà sách nhỏ, cũng là nơi mà hai đứa nhỏ thường xuyên đóng đô. Đôi khi thời gian ở đó, còn nhiều hơn ở nhà nữa. Nếu Bạch Dương cực mê ngôn tình và một chút đam mỹ, thì trinh thám u ám và bi kịch mới là thể loại mà Sư Tử hướng đến. Hai đứa bạn thân, mang sở thích về sách hoàn toàn trái ngược nhau. Một là màu hồng phấn ngọt ngào, một là màu đen xám u tối không lối thoát.

Vừa bước vào nhà sách, Bạch Dương lập tức đã chạy vèo một mạch lại khu truyện ngôn tình, để mặc Sư Tử đang lườm như muốn ăn tươi nuốt sống nó. Hất mặt lạnh lùng, Sư Tử cũng thong thả bước đi hướng khác, cuối cùng dừng lại chỗ sách trinh thám

- kinh dị

- tâm lý nặng. Luôn là khu vực sách yên tĩnh và vắng vẻ nhất, Sư Tử cũng không quá quan tâm. Nó đi khắp các kệ, mắt không ngừng lướt dọc lướt xuôi, cuối cùng dừng lại quyển Bạch Dạ Hành.

Nó đưa tay lấy quyển sách ra khỏi kệ, rồi quay người đi sang khu vực ngôn tình luôn khiến nó ớn lạnh để tìm Bạch Dương.

Như mọi hôm, khu vực ngôn tình luôn là khu vực đông đúc nhất, trái ngược hoàn toàn với khu sách kia. Người ta đứng hoặc ngồi bệt xung quanh khu vực kệ sách, khiến Bạch Dương phải bước đi thật cẩn thận để không đụng phải bất kì ai, đồng thời không ngừng đưa mắt lướt trên các trang bìa để kiếm quyển cần tìm lâu nay. Khi đôi mắt Bạch Dương lướt qua một quyển sách bìa đầy hoa bỉ ngạn, nó như muốn reo lên vậy. Có hàng thật rồi kìa, ông trời quả thật thương nó quá mà!!

Nó biết nó ăn ở tốt thế nào mà!

Tiếp theo, Bạch Dương cố bước khỏi khu vực đông đúc kia, mắt lại không ngừng nhìn xung quanh. Còn một quyển nữa, nó chắc chắn chị bán hàng hôm trước nói cả hai đều nhập hàng vào ngày hôm nay mà!

Khi đôi mắt Bạch Dương nhìn lên cái kệ cao tít đằng kia, nó chớp mấy cái rồi mừng rõ chạy ào lại. Nó ngẩng cao đầu nhìn lên. Đó đúng là thứ nó cần tìm, nhưng lại ở quá cao thì phải, kể cả là với đứa có chiều cao chuẩn như Bạch Dương. Nó nhìn quanh, rồi lật đật chạy đi lấy cái ghế gần đó. Bước lên cái ghế vừa cao vừa trơn, Bạch Dương hết sức cẩn thận. Nó với tay cố lấy quyển sách. Khi bàn tay nó chạm đến, Bạch Dương vui mừng nhảy cẫng lên mà quên mất là mình đang đứng trên ghế.

Điều này khiến nó trượt chân mà ngã ra sau, hai quyển sách rời khỏi tay bay xuống đất. Bạch Dương sợ hãi, nó nhắm tịt mắt.

Đúng lúc đó, một ai đó vừa ngay đi ngang qua, tự dưng bị bóng ai che đi ánh sáng cả. Trước khi cậu kịp nhận ra, ai đó đã ngã vào người cậu, khiến cậu bất ngờ mà cũng ngã hẳn ra sau. Đụng phải một kệ sách phía sau, khiến đóng sách rơi lộp bộp xuống đầu người nọ, khiến ai đó cứ thỉnh thoảng hết kêu lên lại nhăn mặt.

Bạch Dương chớp chớp mắt, nó nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra. Nó bị ngã mà nhỉ, sao lại không đau gì cả. Khi Bạch Dương nhận ra mình đang ngồi lên người một chàng trai lạ mặt, nó vội vàng đứng dậy, không ngừng ríu rít gập đầu xin lỗi. Ai đó xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng đầu lên.

"M

-Mình xin lỗi!! C

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!