Chương 8: (Vô Đề)

"Tất cả những người hầu của cô ấy đều là phụ nữ." Bên trong thư viện của Townsend Park, Nick dựa người vào một chiếc bàn dài và thấp trên đó bày tràn lan những tờ giấy ghi chú về bộ sưu tập đá cẩm thạch mà sau đó anh đã quên mất chúng. Anh đã cố gắng ép bản thân suy nghĩ về các bức tượng đá cẩm thạch

- điều duy nhất về ngôi nhà anh cảm thấy mình hiểu

- sau bữa ăn tối, tuy nhiên anh không thể tập trung vào công việc chỉ sau vài phút, bị phân tâm bởi sự thật của điền trang này. Và chủ nhân của nó.

Rock ngước lên từ quyển sách, thản nhiên nói. "Đúng vậy."

"Cậu biết điều đó."

"Đúng vậy."

"Cậu không cảm thấy cậu nên nói về nó sao?"

Rock nhún vai. "Tôi đang chờ xem bao lâu nữa cậu có thể phát hiện ra nó."

"Không lâu."

"Họ dường như che giấu không tốt lắm."

"Không. Có phải cậu đã chú ý người hầu nam vào bữa tối không?"

"Ý cậu là có phải tôi không nhận ra phần ngực của người hầu nam vào bữa tối à?"

Nick bật cười thích thú. "Cậu không nên nhìn những người hầu theo cách đó, Rock à." Nick đến bên cửa sổ và nhìn vào khoảng không tối đen trước mắt. Anh nói khi mưa vẫn đang rơi tầm tã. "Người ta cần cái gì ở một ngôi nhà toàn phụ nữ này?"

Rock đặt sách lên bàn, dựa lưng vào ghế và nhìn lên trần nhà. "Không có câu trả lời thích hợp nào cho câu hỏi đó."

"Tôi biết quý cô Isabel chỉ hai ngày, nhưng tôi có thể nói rằng hợp lý không phải là từ tôi dùng để giải thích cho các hành động của cô ấy." Nick quay sang Rock. "Một trường phái gì? Một nhóm người gì?"

Rock lắc đầu. "Cô ấy không có lý do gì che giấu nó. Sự bí mật làm cho nó có nhiều khả năng là điều gì đó xấu xa."

Ý tưởng đó làm Nick có cảm giác xấu. "Tôi nghi ngờ điều đó."

"Nếu cô ấy làm gì đó trái pháp luật, thì cô ấy đang tự tay kết tội em trai mình", Rock nói. "London sẽ không chấp nhận cậu ta nếu cha và chị gái cậu ta dính dáng đến những hành động đáng ngờ."

Nick cân nhắc các khả năng. "Cô ấy không có tiền. Nếu cô ấy là một tú bà, cô ấy không phải là một người tốt." Anh nghĩ một lát. "Có thể là một nhà chứa không?"

"Không có đàn ông."

Nick nghĩ một lúc. "Có lẽ đó là một dạng hậu cung của bá tước."

Rock nhìn anh với ánh mắt không thể tin được. "Cậu nghĩ ngài Wastrearl có một hậu cung. Mà ông ta không bao giờ thông báo điều đó cho thế giới ư?"

Dĩ nhiên, đây là một ý tưởng ngớ ngẩn. "Không, dĩ nhiên, tôi không nghĩ thế. Nhưng đây là nơi quái quỷ nào? Lý do gì mà không có bất kỳ người đàn ông nào."

Rock bật dậy khỏi ghế. "Trừ phi."

"Cái gì?"

"Đây là một ngôi nhà của một nhóm các cô gái."

"Đúng vậy..."

"Có lẽ đây là một nhà toàn đàn bà không hứng thú với đàn ông. Mà là hứng thú... với phụ nữ."

Nick lắc đầu. "Không phải."

"Nick. Hãy nghĩ xem. Họ có thể là..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!