Những cơn mưa mùa hè ở Yorkshire thường không đến một cách nhẹ nhàng
- trái lại nó thật dữ dội mạnh mẽ, như thể cả vùng quê đã làm điều gì đó đáng bị trừng trị. Tuy nhiên vào buổi chiều đặc biệt này, Nick chính xác ai là người mang sự phẫn nộ của Chúa đến cho họ.
Chính anh đã làm điều đó.
Giống như một kẻ đáng khinh, anh nghiêm túc nghĩ tới việc hôn quý cô Isabel Townsend, ở trên mái nhà, khi nàng thú nhận một cách khá chân thực về hoàn cảnh nghèo khó của nàng.
Nàng nhìn anh bằng đôi mắt nâu sâu thẳm và anh biết nàng sẽ để anh hôn nàng. Nhưng, chỉ là vì lòng biết ơn đối với sự giúp đỡ của anh.
Và lòng biết ơn đó không phải là lý do có thể chấp nhận được ối quan hệ mập mờ, đặc biệt là trên mái nhà.
Vì vậy, khi thời tiết bủa vây lấy họ, anh muốn hét to nỗi thất vọng của mình để Chúa trời nghe thấy, tuy nhiên công bằng mà nói Nick vẫn phải cảm ơn Ngài vì hành động can thiệp này.
Đến tận khi tia chớp đột nhiên lóe sáng, đáng sợ và nguy hiểm, Nick mới nhận ra nếu họ vẫn tiếp tục ở trên mái nhà, thì họ không chỉ bị ướt mà còn có thể bị giết.
Ý nghĩ đó đã thúc giục Nick hành động, anh vòng tay ôm lấy hai vai Isabel, dẫn nàng bước đi và xuyên qua cơn mưa, tiến về phía cánh cửa sổ gác mái. Ngay khi đến lối vào, nàng vội vàng quay lại, nhanh chóng cúi đầu thoát khỏi cánh tay anh và lao qua mái nhà, quay lại nơi nàng đã làm việc ban đầu.
"Ôi keo dính của chúng tôi!"
Mái nhà ẩm ướt và cơn mưa xối xả cùng sự nguy hiểm của những cơn sét chớp nhoáng, đã khiến lòng kiên nhẫn còn sót lại của Nick bốc hơi. "Isabel!" Tên nàng vang khắp mái nhà, trong khi tiếng sấm khủng khiếp kêu ầm ầm xung quanh họ và nàng cứng đờ người, quay lưng lại, mắt mở lớn và do dự.
"Hãy bỏ nó lại!"
"Tôi không thể!" Isabel lắc đầu và quay đi, nhìn xuống độ dốc mái nhà, qua cơn gió câu nói vang đến tai anh, làm anh thấy nhức nhối. "Chúng tôi đã mất nhiều giờ để làm nó!"
"Nàng có thể và nàng sẽ làm!" Nick nói.
Nàng nhìn qua vai, ánh mắt kiên định. "Ngài không phải là ông chủ của tôi, thưa ngài."
Nàng không kiểm tra sự an toàn của đôi chân trong khi nàng tiếp tục đi.
Đó là một sai lầm.
Đôi dép của nàng đã làm bật một tấm ngói bị lỏng trượt xuống và văng khỏi mép mái nhà, Isabel mất thăng bằng. Anh cảm nhận được sự sợ hãi trong mắt nàng khi nàng bắt đầu ngã và anh vội vàng tiến về phía nàng.
Isabel đưa tay ra tóm bất cứ thứ gì có thể giữ nàng lại, nỗ lực đó đã khiến nhiều miếng ngói khác văng ra rơi xuống đất. Nàng bò trườn lên chúng, nỗi sợ hãi làm nàng cảm thấy tuyệt vọng, hành động đó chỉ càng làm nàng rối loạn.
Anh đã ở đó, nắm chặt lấy tay nàng, ngăn nàng cử động. Anh không nói gì khi mắt họ nhìn nhau, cơn giận dữ trong mắt Nick đã xua tan sự tuyệt vọng trong nàng.
Anh không nói gì cả khi nàng đã đứng vững và hai chân giữ lại được thăng bằng, cho phép anh giúp nàng đứng lên từ từ và giữ lấy nàng, khi nàng thở sâu lấy lại bình tĩnh.
Chỉ đưa nàng đến lối vào, anh mới lên tiếng. "Ta không phải ông chủ của nàng, Isabel, nhưng nếu nàng không thể chịu trách nhiệm an toàn cho bản thân mình, thì ai đó phải làm điều đó cho nàng." Nick chỉ vào cửa sổ gác mái. "Vào trong. Ngay."
Dù vì giọng điệu của anh hay do mưa hay do cảm giác tự vệ bẩm sinh, nên nàng đã làm như vừa được bảo. Thật kỳ diệu.
Nick nhìn nàng trèo vào gác mái, đảm bảo rằng nàng đã an toàn bên trong và quay lại nhặt thứ keo dính chết tiệt nhưng lại rất có giá trị đối với nàng.
Xách chiếc xô trong tay, Nick nhìn sang phía chuồng ngựa nơi mà anh đã gặp cậu bé coi ngựa sáng nay đang cố gắng hết sức để đóng lại chuồng ngựa. Cậu ta chạy nhanh vào dinh thự, gió và mưa trút xuống gương mặt non trẻ cậu ta. Cậu ta cúi đầu xuống, bảo vệ khuôn mặt mình trước những cơn gió dữ dội và hành động đó làm chiếc mũ lưỡi trai rơi khỏi đầu, mái tóc của cậu ta xổ tung ra.
Mái tóc của cậu ta rất dài.
Nick sững người, dán mắt nhìn cậu ta quay lại nhặt chiếc mũ đang lăn trên mặt đất, quay tròn theo những ngón tay vô hình của cơn gió ở Yorkshire. Mái tóc của cậu ta bay ra sau như một dải ruy băng đỏ, ngay lập tức bị sũng ướt nước mưa. Và khi cậu ta quay lại, lại cố gắng tiến vào nhà, với Nick lúc này không còn có câu hỏi bí mật nào về Townsend Park nữa.
Nick hình dung lại tất cả người hầu trong đầu mình: Cậu bé giữ ngựa, người quản gia giống ẻo lả, một mớ pha tạp những người hầu kỳ lạ và bé nhỏ.
Trong nhà nàng toàn là đàn bà.
Đó là lý do tại sao nàng ở trên mái nhà, gần như có thể giết chết chính mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!