Chương 20: (Vô Đề)

Đó không phải là kiểu đám cưới mà mọi người thường nghĩ.

Nick trở lại vừa lúc bình minh ló dạng, sau chuyến hành trình thâu đêm đến York để xin giấy phép đặc biệt, rồi ngược lại theo hướng Dunscroft để đánh thức cha xứ và đưa ông ấy đến Townsend Park để tiến hành hôn lễ. Anh hầu như không có thời gian thay quần áo. Với vẻ ngoài luộm thuộm cùng nhiều nếp quầng thâm bên dưới đáy mắt, nếu Isabel tinh ý đôi chút, nàng sẽ nhận ra anh đã không hề ngủ kể từ lần cuối họ gặp nhau

- chất giọng khàn đặc khi anh tuyên thệ như một minh chứng rõ ràng hơn.

Họ đã kết hôn trong phòng làm việc của cha nàng, với sự chứng kiến của Lara và Rock. Buổi lễ diễn ra nhanh chóng và chiếu lệ, điều đó đồng nghĩa với lời giải thích cho cha xứ rằng họ có thể kết hôn mà không mạo phạm đến đám tang của cha nàng.

Cha xứ không hề phản đối, cực kỳ ấn tượng khi thấy giấy phép đặc biệt được ký bởi chính tay Tổng giám mục xứ York.

Isabel cũng không phản đối.

Sau tất cả mọi chuyện, đó là giải pháp duy nhất.

Cả hai trao lời tuyên thệ yêu thương và tôn trọng, thề nguyền mãi mãi thành thật với nhau. Và khi anh cúi xuống hôn nàng, nàng khẽ quay đi đủ để hành động âu yếm đó rơi lệch tâm, một cử chỉ tinh tế nàng không nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được nụ hôn của anh khi lễ cưới diễn ra trong thời điểm chẳng mấy thích hợp này.

Nàng rời khỏi nhà ngay khi cha xứ rời đi, tiến về phía Tây cánh đồng của điền trang. Nàng đi bộ trong vài giờ, có lẽ cho sự suy tư.

Nàng đã chứng kiến nhiều cuộc hôn nhân trong đời mình: Cưới nhau nhằm khỏa lấp nỗi cô đơn cùng cực; đôi khi để thoát khỏi thực tại, con người ta biến hôn nhân thành canh bạc liều lĩnh; hay những cuộc hôn nhân cưới nhau chỉ vì nghĩa vụ, chúng chẳng bao giờ mang đến bất kỳ điều gì tốt đẹp.

Trong giây phút hiếm hoi khi Isabel cho phép mình mơ tưởng, nàng đã mơ về một đám cưới vượt lên trên cả sự cô đơn, liều lĩnh và nghĩa vụ. Mỉa mai thay, cuộc hôn nhân của nàng đều xuất phát từ cả ba yếu tố đó.

Thế nhưng cách đây hai ngày, nàng đã thật sự tin rằng cuộc hôn nhân với Quý ngài Nicholas có thể là kết tinh của tình vêu.

Tên đầy đủ của anh là Nicholas Rafael Dorian St. John.

Và đó hầu như là tất cả những gì nàng biết về người chổng mới cưới.

Gió bắt đầu nổi mạnh trên khắp cánh đồng, những ngọn cỏ dại quấn lấy chân Isabel khi nàng mê mải tản bộ trên đoạn đường khá dài, chạy thẳng tít đến tận rìa Townsend Park

- vùng đất thuộc quyền sở hữu của gia đình nàng trong nhiều thế hệ.

Vùng đất sẽ được giữ lại cho các thế hệ tương lai vì những gì nàng đã làm sáng nay.

Đừng quá ích kỷ.

Nàng nhắm mắt xua tan ý nghĩ. Khi nàng mở mắt ra, xuất hiện trong tầm nhìn là các thanh chắn hàng rào đánh dấu mép phía Tây khu điền trang đã hỏng. Một vài thứ khác nữa cần được sửa chữa.

Nàng không muốn cưới anh vì tiền, vì sự bảo hộ hay vì ngài công tước Leighton yêu cầu.

Nhưng, lẽ dĩ nhiên, một phần nào đó nàng đã làm như vậy.

Không phải thế sao?

"Không." Nàng thầm thì, câu trả lời nhẹ bay theo gió, mất hút trong đám lau sậy.

Nàng cưới anh vì nàng quan tâm anh. Và vì anh quan tâm nàng.

Nhưng mọi chuyện giờ đã quá muộn.

Một hình ảnh lóe lên trong quá khứ, từ rất lâu rồi

- một quá khứ xa xôi. Nàng đã từ chối lời thỉnh cầu của anh và anh làm điều đó như thể nàng cần anh một cách tuyệt vọng. Như thể họ sẽ không sống sót nếu anh không đến và cứu họ. Như thể thời gian của họ đã hết.

Và anh đã đúng.

Gạt dòng nước mắt rơi trên má. Nàng không thể ngăn chúng lại.

Và nàng sợ điều đó có ý nghĩa gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!