Tuy nhiên, Nick không còn là người đó từ rất lâu rồi.
"Ngài biết chuyện gì rồi?"
"Nick…" Rock lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi ngài công tước đến, nhưng Nick giơ tay ngăn lại. "Chỉ là tò mò thôi."
"Ta chỉ biết nó đã biến mất. Nó đã lấy tiền và vài thứ nó cho là có giá trị."
"Tại sao cô ấy bỏ đi?"
Leighton lắc đầu. "Ta không biết."
"Luôn luôn có một lý do."
"Có thể là do… nhưng ta không biết nữa."
"Khi nào?"
"Hai tuần trước."
"Và bây giờ ngài mới đến tìm tôi sao?"
"Nó đã lên kế hoạch đi gặp một người chị họ ở Bath. Khoảng mười ngày trước, giờ ta nhận ra nó đã nói dối."
"Người hầu của cô ấy thì sao?"
"Ta đã khiến cô ta khiếp sợ để phải thừa nhận rằng Georgiana đã đi lên phía bắc. Cô ta không biết bất kỳ chuyện gì khác. Em gái ta rất cẩn thận trong việc che đậy dấu vết của nó."
Nick ngả lưng ra ghế, miệt mài suy nghĩ. Kẻ nào đó đã giúp cô ta. Vẫn tiếp tục giúp ngay cả khi cô ta không từ bỏ và không quay trở lại với anh trai. Đã nhiều năm kể từ khi bắt đầu một cuộc tìm kiếm mới.
Nhưng đây không còn là cuộc sống của anh nữa rồi.
Anh bắt gặp ánh mắt lo lắng của ngài công tước. "Nick, nó là em gái ta. Cậu phải biết rằng ta sẽ không yêu cầu cậu tìm kiếm nó nếu như có cách khác."
Câu nói ấy đã đánh trúng tâm can Nick. Anh cũng có một cô em gái. Và anh sẽ làm bất kỳ điều gì để bảo vệ con bé.
Chết tiệt.
"Thưa ngài?"
Nghe thấy giọng nữ ngập ngừng, Nick quay sang thấy hai phụ nữ trẻ đang gần đó, đang nhìn mình một cách háo hức. Nick nói với giọng cảnh giác. "Vâng ?"
"Chúng tôi... ", một trong hai cô bắt đầu nói, sau đó dừng lại. Người còn lại đẩy nhẹ cô ta tiến đến gần anh.
"Vâng?"
"Chúng tôi là những người hâm mộ."
Nick chớp mắt. "Của ai?"
"Của ngài."
"Của ta."
"Đúng vậy!" Cô thứ hai tươi cười và bước đến gần hơn, đưa ra một cái gì đó rất đáng ngờ, giống như...
Nick thầm chửi thề.
"Ngài có thể ký tặng vào cuốn tạp chí của chúng tôi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!