Chương 19: (Vô Đề)

Sự xuất hiện của cậu mang đến điều may mắn nhất.

Mấy phút sau, Isabel đang áp sát tai vào cánh cửa sổ phòng làm việc của ngài bá tước. Nàng chỉ có thể nghe thấy âm thanh ậm ừ nhỏ của các giọng nam trong đó, nhưng không thể hiểu được. Nàng gí sát hơn và nguyền rủa ngài bá tước đã lựa chọn cánh cửa cứng chắc như thế này.

Nàng đánh giá cao vị tổ tiên đã lựa chọn như thế, bởi chứng tỏ ông ấy không muốn nghe trộm, lựa chọn loại gỗ dày năm phân cho thấy thiếu tầm nhìn xa khi nó đáp ứng các nhu cầu của thế hệ tương lai.

"Nick ở đó cùng với ngài ấy?" Nàng thì thầm. "Đúng vậy", Jane khẽ đáp. "Anh ấy đã gặp ngài ấy ngay."

Isabel quay sang người quản gia với ánh mắt tức giận. "Tại sao anh ấy lại có được cơ hội gặp mặt ngài ấy trước cả tôi?"

Jane nhìn nàng bực tức. "Ngài ấy yêu cầu gặp cô và ngài Nicholas và em gái ngài ấy ngay khi đến nơi. Vì tôi biết em gái ngài ấy không phải là sự lựa chọn. Nên tôi chọn cô và ngài Nicholas, không muốn làm người đàn ông này tức giận hơn nữa."

"Ngài ấy có vẻ tức giận sao?"

"Đó không phải là có vẻ. Ngài ấy đang tức giận."

"Thôi được, tôi cho rằng tôi không nên ngạc nhiên khi nghe thấy điều đó." Isabel ép tai mình lên cánh cửa.

Người quản gia thì thầm, "Cô sẽ không nghe thấy bất kỳ điều gì theo cách này đâu".

"Đúng vậy, Jane, tôi biết điều đó, cảm ơn."

Họ đang nói chuyện gì trong đó?

Nick đang biện hộ về tình huống của họ chăng?

Hoặc anh đang phản bội niềm tin của họ một lần nữa?

Isabel bác bỏ suy nghĩ đó. Chắc chắn rằng sau đêm qua...

"Nếu chúng ta đi vòng qua bên ngoài ngôi nhà liệu chúng ta có thể nghe thấy gì ở dưới cửa sổ không?"

Isabel cân nhắc ý kiến đó trong chốc lát trước khi nàng nhận ra hành động đó mới lén lút làm sao. Thở dài tức giận, nàng quay lưng lại phía cánh cửa và đối mặt với cầu thang tại trung tâm tiền sảnh của ngôi nhà, nơi Lara và Georgiana đứng. "Không. Tôi sẽ vào đó." Nàng đặt một tay lên nắm cửa trước khi Lara giữ nàng lại. "Chị không định gõ cửa à?"

"Không, chị không làm thế. Vì hai lý do. Đầu tiên, chị đánh giá cao yếu tố ngạc nhiên. Và, thứ hai, đây là nhà của chị. Ngài công tước tốt hơn nên làm quen với điều đó."

Nàng lờ đi ba cặp mắt mở to đầy hoài nghi đang nhìn nàng và bước vào trong phòng, đóng cánh cửa phía sau nàng một cách dứt khoát.

"Mẹ kiếp, Leighton, anh không nghe tôi..." Nick đang chồm lên khi nàng bước vào, quay lại khẽ gật đầu với nàng. Isabel nhận thấy sự quan tâm trong mắt anh và cố lờ đi tiếng tim đập thình thịch trước ánh mắt đó.

Anh quá đẹp trai quá mức cần thiết đối với anh, hay đối với cả nàng.

Nàng chú ý đến người đàn ông thứ hai trong phòng.

Ai là người không đẹp hơn.

Dường như công tước Leighton là một thiên thần. Nàng chưa bao giờ gặp ai giống anh ta

- một người đàn ông chỉ có thể được miêu tả là đẹp. Anh ta cao và cường tráng, với mái tóc xoăn màu vàng, xương gò má cao, khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt giống như em gái của anh ta

- màu mật ong ấm áp, tươi ngon từ tổ ong.

Chắc chắn người đàn ông hoàn hảo này không phải là chân dung của người quyền quý kiêu ngạo mà mọi người khẳng định. "Chắc hẳn cô là người đàn bà đang giấu con bé." Giọng điệu lạnh lùng và không cảm xúc.

Rõ ràng anh ta vừa kiêu ngạo mà vừa có quyền lực. Và thô lỗ.

"Leighton." Nick gầm lên.

Isabel so vai và lờ đi cảm giác thích thú mà nàng nhận thấy trước giọng điệu cảnh cáo của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!