Bài học thứ bảy:
Hãy tôn trọng những dặc điểm nổi bật của anh ấy.
Không có điều gì một quý ngài thích hơn là được khen ngợi vì sức mạnh, trí thông minh và quyền lực tột bậc của anh ta. Giả vờ lờ đi và cho phép quý ngài của bạn nắm quyền kiểm soát, anh ấy sẽ là của bạn. Hãy tạo một số cơ hội nhỏ cho anh ấy hỗ trợ bạn: Nếu ngón tay bạn bị cháy sém khi chơi trò Snap Dragon, hãy để anh ấy chăm sóc vết thương của bạn; khuyến khích những kỹ năng vượt trội trong chơi bài và các trò chơi trong nhà khác; và, khi có thể, hãy khen ngợi nguồn kiến thức phong phú và đặc biệt là sức mạnh của anh ấy.
Pearls & Pelisses, tháng Sáu năm 1823
"Ai là người cuối cùng nhìn thấy cô ấy?"
Câu hỏi của Isabel rất ngắn gọn và có hiệu quả cao khi nàng bước vào bếp của ngôi nhà Minerva, lấy một cuộn giấy lớn từ Gwen và tiến thẳng đến cái bàn ở giữa phòng.
Nick để ý Rock bước vào từ phía đối diện căn phòng, trở lại sau chuyến đi vào thị trấn. Anh đáp lại ánh mắt bạn mình và đọc được sự khẩn trương ở chúng trước khi quay đi, ngay lập tức bị phân tâm bởi những người còn lại trong bếp. Và hơi bị choáng ngợp.
Đây là ngôi nhà Minerva.
Có mười hai người phụ nữ, mỗi người đều mặc trang phục đàn ông, quần ống túm, áo sơ mi lanh, bốt Hessian, tóc được quấn bên trong chiếc mũ lưỡi trai. Họ đứng lên khi Isabel xuất hiện, như thể nàng chính là Wellington. Vào giây phút đó, nàng có thể là ông ấy. Với sự bình tĩnh và điềm đạm của một nhà chiến lược lâu năm, Isabel trải cuộn giấy lên giữa bàn, giữ lấy nó bằng một khuôn bếp lớn, một lọ muối và hai chiếc bát gỗ.
Nick tiến lên một bước, nhận ra nó là một tấm bản đồ của khu điền trang, trải rộng trước nàng giống như một bản đồ chiến đấu.
Đây là không phải là lần đầu tiên chuyện như thế này xảy ra.
"Tôi nhìn thấy cô ấy cuối cùng", Jane nói, đứng đối diện với Isabel bên kia bàn. "Cô ấy đã đi đến hiệu giặt mang theo vài bộ quần áo của James."
Nick nhìn vào mắt Rock đối diện căn phòng. Người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ chỉ cửa ra bên ngoài, một câu hỏi xuất hiện trong mắt anh. Nick lắc đầu.
Anh muốn chứng kiến công việc của nàng.
"Khi nào?"
"Có thể nửa tiếng trước đây? Có thể là bốn mươi phút?
"Và?"
"Meg đã tìm thấy quần áo bị vứt lại trên đường", Jane nói, chỉ vào một cô gái gần đó.
"Khi nào?" Nick bước đến và nói, không thể giữ im lặng hơn, thu hút sự chú ý của cả phòng. Anh không thể thuyết phục Isabel tin tưởng anh, nhưng Chúa ơi, anh có thể giúp nàng tìm cô gái đó.
Người rất có khả năng bị bắt cóc bởi vì anh.
Thật đáng ghét khi cô gái được gọi là Meg không trả lời anh ngay mà quay sang phía Isabel như hỏi ý. Khi Isabel gật đầu, Meg nói, "Không đến hai mươi phút trước thưa ngài".
"Bây giờ quần áo ở đâu?" Nick hỏi.
Meg chỉ vào đống quần áo trên một chiếc ghế đẩu gần đó. "Tôi hy vọng tôi đã đúng khi mang theo chúng, Isabel."
"Cô làm rất tốt, Meg." Isabel di chuyển, cầm chúng lên, nhanh chóng và cẩn thận kiểm tra từng vật một. Nàng nhìn sang Nick. "Chúng chỉ hơi ướt."
Sự ngưỡng mộ xuất hiện. Nàng hiểu ẩn ý bên trong các câu hỏi của anh. Với lượng mưa rơi trong hai ngày qua, đống quần áo bị vứt trên mặt đất sẽ nhanh chóng bị thấm nước. "Cô ấy chưa đi xa đâu."
Isabel quay lại tấm bản đồ, nói nhanh. "Tôi đoán cô ấy đi được tầm hai mươi lăm phút, nhiều nhất là ba mươi. Họ phải đi bộ, hoặc Kate sẽ thấy những con ngựa." Nàng quay sang nhìn người giữ ngựa đang lắc đầu.
"Họ sẽ không đưa cô ấy đi vào ban ngày." Nick xen vào. "Không thể nếu như họ không muốn bị bắt gặp."
Isabel ngước lên nhìn anh, cân nhắc về câu nói của anh. Nàng gật đầu. "Điều đó có nghĩa cô ấy có thể đang bị giấu trong điền trang."
Nick khẽ thở. Nàng đang đặt niềm tin lên anh.
Một sai lầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!