Sáng hôm sau, Isabel tìm thấy Nick trong phòng chứa tượng, khi anh đang làm việc.
Nàng đã đi tìm anh ngay sau bữa sáng, tự nói với bản thân nàng đang làm một việc lịch sự bằng cách đi tìm anh để thông báo cho anh con đường đã thông thoáng sau cơn mưa. Tuy nhiên, cái cảm giác phấn khích khi nhìn anh bẻ cong cuốn sổ ghi chép trong phòng chứa tượng rực rỡ ánh sáng lại vạch trần một động cơ khác để nàng đến tìm anh.
Các ngón tay anh lướt trên trang giấy, mạnh mẽ và chắc chắn và nàng thấy có một chút ghen tỵ đối với sự tập trung tuyệt đối vào công việc của anh. Một lọn tóc mái của anh rơi xuống, chạm vào gọng kính và nàng như ngưng thở.
Anh thực sự rất đẹp trai.
Và nàng trở thành một kẻ vô cùng ngốc nghếch.
Ý nghĩ đó kéo nàng quay lại hiện thực và Isabel cố ý hắng giọng, thu hút sự chú ý cúa anh. Anh quay sang nàng và nàng cảm thấy sự chăm chú của anh, hai tay nàng nắm chặt trước váy để tránh vuốt tóc hoặc váy.
"Em không muốn làm phiền ngài, nhưng em nghĩ ngài cần biết Rock đã quay lại thị trấn
- để lấy vật dụng của ngài. Chúng em rất vui được đón tiếp ngài ở đây... tại Townsend Park... nếu ngài cần nơi ở."
Anh tháo kính và Isabel thấy hối tiếc. Có điều gì đó về chiếc kính mà nàng cảm thấy hấp dẫn
- điều gì đó làm nổi bật người đàn ông thông minh và chân thực dưới vẻ ngoài đẹp trai.
Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp và chào đón làm đầu gối nàng chùng xuống. Đúng vậy. Nàng rất thích nhìn anh đeo kính.
"Nàng thật tốt bụng, Isabel. Cảm ơn."
Nàng không biết nói gì vào lúc này, vì vậy nàng do dự ở lối cửa, sự do dự của nàng quá rõ ràng.
Một bên lông mày nhếch lên vì thích thú. Anh biết nàng hồi hộp. Anh thích điều đó. "Nàng có muốn vào đây không?"
Nàng bước một bước vào phòng, lập tức nhận ra thực tế là chỉ mới hôm qua, anh đã hôn nàng ở đây. Nhiều hơn cả hôn nàng.
Có lẽ nàng nên đóng cửa.
Nhịp tim nàng tăng tốc theo suy nghĩ. Chắc chắn, nếu nàng làm thế, anh sẽ coi đó như một lời mời để lặp lại những sự kiện của buổi chiều hôm trước.
Đóng cửa lại, Isabel.
Nàng không thể. Anh ấy sẽ nghĩ gì?
Điều đó có quan trọng không?
Chắc chắn còn quá sớm để có những hành động như vậy.
Họ chỉ vừa mới ăn sáng.
Nàng đáp lại ánh mắt xanh tinh quái của anh và thấy rằng anh biết chính xác điều nàng đang nghĩ. Có cả sự khiêu khích trong cách anh nhìn nàng, như thể anh sẵn sàng chờ nàng đóng cửa và làm điều nàng không thể dừng suy nghĩ từ hôm qua.
Nàng tiến sâu vào phòng, vẫn để cửa mở, gạt đi nỗi thất vọng. Nàng chú ý đến bức tượng gần đây và nhanh chóng chọn lấy một chủ đề an toàn. "Làm thế nào ngài lại có hứng thú với các món đồ cổ thế?"
Anh do dự trước khi trả lời, như thể đang lựa chọn một câu nói và trong khoảnh khắc dừng lại, nàng vô cùng tò mò. "Ta luôn thích các bức tượng", anh nói, "Từ khi ta là một cậu bé. Ở trường, ta say mê môn thần thoại học. Ta cho rằng không có gì đáng ngạc nhiên khi ta rời trường học và đến lục địa
- ta bị thu hút bởi nền văn hóa cổ đại đó".
Isabel ngồi trên một bệ tượng gần đó. "Vậy, ngài đã ở Ý và Hy Lạp à?"
Anh quay đi tức thì. "Ý là nơi rất khó có thể đến, lúc đó đang có chiến tranh. Sang phương Đông thì dễ hơn, vì vậy ta đến đó, xuyên qua đế chế Ottoma và tiến sâu vào phương Đông. Nghệ thuật ở đó không có gì sánh bằng, lịch sử của họ cổ đại hơn bất kỳ thứ gì ở châu Âu. Nàng không thể hình dung ra các bức tranh và bộ đồ gồm sứ nào như thế đâu... nghệ thuật của họ được truyền qua nhiều thế hệ không giống với bất kỳ điều gì ta từng thấy.
Và không chỉ là hội họa hay điêu khắc đâu, mà toàn bộ cơ thể họ đều là nghệ thuật và linh hồn của họ."
Nàng vô cùng bất ngờ trước sự sùng kính trong giọng nói của anh. "Như thế nào cơ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!