Nick biết có ai đó đang nhìn anh trước khi anh mở mắt.
Giữ hơi thở bình thản, anh xem xét lại những lựa chọn của mình.
Anh có thể nghe thấy hơi thở nhẹ và đều đều cách đó vài bước chân. Vị khách không mời này bước đến gần anh, sát bên giường và hoàn toàn không lo sợ. Nếu chuyện này xảy ra một thập kỷ trước, khi đang ở Thổ Nhĩ Kỳ, anh sẽ xử lý ngay
- nhưng anh đang ở Yorkshire, bị mắc kẹt trong cơn mưa bão, cùng với một nhóm người lạ lùng.
Anh không ngửi thấy hương cam, điều đó có nghĩa là Isabel không bước vào phòng anh sáng nay. Anh thích thức giấc với nàng bên cạnh anh. Những sự kiện diễn ra vào buổi tối hôm trước chỉ làm tăng sự tò mò của anh về nàng, anh chưa từng biết đến một người đàn bà nào quá đam mê... và cũng quá bí hiểm đến vậy. Anh muốn khám phá mọi điều về nàng.
Đúng vậy, anh thích đánh thức nàng trên giường của anh, ấm áp và lộng lẫy, bên cạnh anh, ánh mắt màu mật ong của nàng, vẫn còn ngái ngủ và chào đón anh. Không gì trên thế giới tuyệt hơn cái giường tràn ngập những điều anh mơ đó.
Anh nhanh chóng tập trung đến vấn đề hiện tại. Vị khách của anh không nguy hiểm
- đó là điều anh biết
- nhưng bây giờ không phải là lúc để mơ tưởng về bà chủ của trang viên này. Thực tế, nghĩ về Isabel là điều rất nguy hiểm.
Nick mở mắt và nhìn thấy một ánh mắt nghiêm nghị màu nâu, hoàn toàn khác với người mà anh đang nghĩ tới.
"Tốt. Ngài đã thức dậy."
Trong số tất cả những vị khách không mời, Nick không nghĩ mình sẽ gặp cậu bá tước nhỏ tuổi của Townsend đang cúi thấp bên cạnh giường anh, không chớp mắt.
"Dường như là thế."
"Em đang đợi anh thức dậy." James tuyên bố.
"Ta xin lỗi vì đã bắt em chờ." Nick lạnh lùng đáp.
"Thực sự không sao cả. Em không có bài học nào trong một giờ nữa."
Nick ngồi dậy, tấm chăn bằng vải lanh rơi xuống thắt lưng trần của anh khi anh vươn người xoa mặt để xua đi cảm giác buồn ngủ. "Không có ai nói với em rằng lẻn vào phòng ngủ của khách là một cử chỉ khiếm nhã à?"
James nghiêng đầu sang một phía. "Em nghĩ điều đó chỉ dùng đối với các cô gái."
Nick mỉm cười. "Đúng vậy, thậm chí đúng hơn với phòng của các cô gái."
James gật đầu như thể Nick vừa kể lại một vài bí mật lớn vậy. "Em sẽ nhớ điều này."
Giấu đi sự thích thú, Nick đưa đôi chân của anh qua mép giường, mặc chiếc áo quá ngắn được mang đến vào tối hôm trước. Đứng dậy, Nick kéo dây thắt lưng của chiếc áo choàng chặt hơn và quay sang cậu bé đang quan sát anh từ phía đối diện của chiếc giường.
James tạo ra không khí căng thẳng xung quanh mình
- sự cảnh giác trong đôi mắt nâu làm cậu bé có vẻ già hơn so với tuổi
- Nick cảm nhận được khi James dõi theo hành động của anh, làm anh không thể không nghĩ đến Isabel, dường như sự nghiêm nghị đó mang tính di truyền.
"Ta có thể làm gì cho ngài, thưa bá tước Reddich?"
James lắc đầu. "Không ai gọi em như thế."
"Họ nên bắt đầu gọi như thế. Em là bá tước Reddich phải không?"
"Đúng vậy..."
"Nhưng?"
James cắn cắn một bên môi dưới. "Nhưng em không thực sự làm những việc mà bá tước làm. Em chưa đủ lớn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!