Thông tin truyện
Xách Ba Lô Lên Và Đi ( Tập 2 ) - Đừng chết ở Châu Phi
Tóm tắt truyện:
Nguồn : http://xachbalolenvadi.nguyenthikhanhhuyen.com
Châu Phi với tôi là một châu lục của cảm xúc, những cảm xúc vô cùng mãnh liệt. Chưa bao giờ tôi thấy yếu đuối như ở châu Phi: cô đơn về mặt tinh thần, suy sụp về mặt thể chất, bị đói, bị bỏ rơi, ám căn bệnh thế kỷ. Chưa bao giờ tôi thấy đơn độc như vậy, có khi bị 6 thanh niên cầm dao dí vào cổ cướp mà xung quanh không ai giơ một ngón tay lên giúp. Chưa bao giờ tôi thấy tức giận đến thế: những hủ tục trọng nam khinh nữ, quan niệm cho rằng người nước ngoài nào cũng là túi tiền di động. Cũng chưa bao giờ tôi thấy muốn đấm vào mặt ai nhiều đến chừng này: khi người ta cứ khăng khăng bảo tôi là người Trung Quốc, khi đám đàn ông hỏi tôi giá bao nhiêu để cưới tôi làm vợ. Nhưng cũng chưa bao giờ trái tim tôi rung động mạnh dường này: những anh chàng mặc áo rách nửa lưng rón rén xin được chạm vào tóc tôi vì lần đầu tiên được thấy tóc dài; những cô bé không nói được tiếng Anh, ú ớ chỉ vào đôi dép rách tôi đang đi, rồi không ngần ngại ngồi bệt xuống đất giúp tôi khâu lại; những người dân làng gầy gò, ăn chẳng có mà ăn nhưng khi thấy tôi ăn lạc sống đã hốt hoảng chạy về nhà tìm có gì ăn được mang hết ra cho tôi.
Con người châu Phi đơn giản và hoang dã, nhưng trái tim họ to và ấm.
Trong trái tim của tôi châu Phi luôn là một châu lục đặc biệt. Khi tôi ở đó, nó ăn mòn tâm trí tôi, khiến tôi phát điên lên. Nhưng khi đi rồi, tôi lại day dứt nhớ. Châu Phi dạy cho tôi cách chấp nhận: chấp nhận rằng văn hoá là khác biệt, chấp nhận rằng cuộc sống đôi khi rất bất công, chấp nhận rằng trong đời cũng có những lúc lực bất tòng tâm, chấp nhận rằng nếu mình không thể sống cuộc sống của người khác thì không được chỉ tay năm ngón phán xét đúng sai. Tình cảm của tôi với châu Phi không đơn giản chỉ là yêu và nhớ. Tôi mang nợ châu lục này, mang nợ con người nơi đây và tôi cảm thấy mình phải có trách nhiệm với họ. Đây là một châu lục bị hiểu nhầm.
I HAVE A DREAM...
Ai sinh ra cũng mang trong mình một mơ ước. Những mơ ước thời thơ ấu vẫn cứ tồn tại mãi qua nhiều năm tháng cuộc đời. Và cho đến khi về với cát bụi, có nhiều ước mơ vẫn còn đó như sự vương vấn mà chúng ta để lại với cuộc sống này - một cuộc sống vốn dĩ rất tươi đẹp. Khi bắt đầu đọc bản thảo tập hai của Xách ba lô lên và đi, tôi nhớ đến một câu nói của Martin Luther King: I have a dream... Những chặng đường mà Huyền Chip đã đi qua giống như hành trình đi đến với chính cốt lõi bản thân mình. Chip đi để đến gần hơn với sức chịu đựng của mình, đến gần hơn với những điều mình mong mỏi khám phá. Đôi khi tôi cảm tưởng như bạn đang hành xác để nhận thấy những điều mình có thật sự quý giá. Như một cuộc hành hương về thánh địa, cuối cùng bạn luôn đến đích. Và tôi đã say mê, đã miệt mài đọc để đồng hành cùng bạn. Tôi tưởng như chính mình dấn thân vào con đường nguy hiểm nhất châu Phi, đứng trước đồng cỏ với từng bầy hổ báo, hươu nai đang lao vào cuộc đấu tranh sinh tồn. Những làng mạc nghèo đói, những thành phố đổ nát, cướp biển, khủng bố, chiến tranh dường như chưa bao giờ khỏa lấp được hình ảnh một châu Phi xinh đẹp và hình ảnh Chip lẫn vào trong đó, luôn ấn tượng hơn bao giờ hết. Lúc đó tôi đã có suy nghĩ rằng tại sao tôi không thử đi một lần để ngắm nhìn thế giới. Như một đứa trẻ học vần, lần đầu tiên tôi thấy mình muốn làm theo một ai đó và một việc người khác đã làm khiến tôi thấy thú vị đến nỗi cũng muốn làm theo. Chip tự nhận mình không phải là nhà văn và không bao giờ muốn dùng những từ đao to búa lớn. Bạn đơn giản chỉ là đang ghi lại những gì trên những con đường bạn đã đi qua. Nhưng chính lối nghĩ mộc mạc ấy đã khiến văn phong của Huyền Chip cuốn hút một cách đặc biệt. Những đoạn đối thoại ngây ngô với người bản xứ, những tình huống dở khóc dở cười, hiểm nguy trước mặt mà cứ như một trò game dã chiến. Tất cả những điều đó khiến Xách ba lô lên và đi 2 có một sức hấp dẫn khó cưỡng lại được. Tôi nghĩ rằng, độc giả sẽ tìm thấy niềm say mê rất lớn ở cuốn sách này. Và, nó cũng sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều bạn trẻ khác thực hiện những điều mà mình chưa dám làm vì còn e ngại. Đối với riêng tôi, biên tập cuốn sách này là một hành trình nho nhỏ qua từng câu chữ để đem đến cho bạn đọc một châu Phi thú vị, một Huyền Chip chưa bao giờ hết thú vị. Cuốn sách sẽ nằm trong tay bạn, đó là niềm hạnh phúc rất lớn của tôi và những người đã góp phần hoàn thành cuốn sách này.
Nguồn : http://xachbalolenvadi.nguyenthikhanhhuyen.com
Châu Phi với tôi là một châu lục của cảm xúc, những cảm xúc vô cùng mãnh liệt. Chưa bao giờ tôi thấy yếu đuối như ở châu Phi: cô đơn về mặt tinh thần, suy sụp về mặt thể chất, bị đói, bị bỏ rơi, ám căn bệnh thế kỷ. Chưa bao giờ tôi thấy đơn độc như vậy, có khi bị 6 thanh niên cầm dao dí vào cổ cướp mà xung quanh không ai giơ một ngón tay lên giúp. Chưa bao giờ tôi thấy tức giận đến thế: những hủ tục trọng nam khinh nữ, quan niệm cho rằng người nước ngoài nào cũng là túi tiền di động. Cũng chưa bao giờ tôi thấy muốn đấm vào mặt ai nhiều đến chừng này: khi người ta cứ khăng khăng bảo tôi là người Trung Quốc, khi đám đàn ông hỏi tôi giá bao nhiêu để cưới tôi làm vợ. Nhưng cũng chưa bao giờ trái tim tôi rung động mạnh dường này: những anh chàng mặc áo rách nửa lưng rón rén xin được chạm vào tóc tôi vì lần đầu tiên được thấy tóc dài; những cô bé không nói được tiếng Anh, ú ớ chỉ vào đôi dép rách tôi đang đi, rồi không ngần ngại ngồi bệt xuống đất giúp tôi khâu lại; những người dân làng gầy gò, ăn chẳng có mà ăn nhưng khi thấy tôi ăn lạc sống đã hốt hoảng chạy về nhà tìm có gì ăn được mang hết ra cho tôi.
Con người châu Phi đơn giản và hoang dã, nhưng trái tim họ to và ấm.
Trong trái tim của tôi châu Phi luôn là một châu lục đặc biệt. Khi tôi ở đó, nó ăn mòn tâm trí tôi, khiến tôi phát điên lên. Nhưng khi đi rồi, tôi lại day dứt nhớ. Châu Phi dạy cho tôi cách chấp nhận: chấp nhận rằng văn hoá là khác biệt, chấp nhận rằng cuộc sống đôi khi rất bất công, chấp nhận rằng trong đời cũng có những lúc lực bất tòng tâm, chấp nhận rằng nếu mình không thể sống cuộc sống của người khác thì không được chỉ tay năm ngón phán xét đúng sai. Tình cảm của tôi với châu Phi không đơn giản chỉ là yêu và nhớ. Tôi mang nợ châu lục này, mang nợ con người nơi đây và tôi cảm thấy mình phải có trách nhiệm với họ. Đây là một châu lục bị hiểu nhầm.
I HAVE A DREAM...
Ai sinh ra cũng mang trong mình một mơ ước. Những mơ ước thời thơ ấu vẫn cứ tồn tại mãi qua nhiều năm tháng cuộc đời. Và cho đến khi về với cát bụi, có nhiều ước mơ vẫn còn đó như sự vương vấn mà chúng ta để lại với cuộc sống này - một cuộc sống vốn dĩ rất tươi đẹp. Khi bắt đầu đọc bản thảo tập hai của Xách ba lô lên và đi, tôi nhớ đến một câu nói của Martin Luther King: I have a dream... Những chặng đường mà Huyền Chip đã đi qua giống như hành trình đi đến với chính cốt lõi bản thân mình. Chip đi để đến gần hơn với sức chịu đựng của mình, đến gần hơn với những điều mình mong mỏi khám phá. Đôi khi tôi cảm tưởng như bạn đang hành xác để nhận thấy những điều mình có thật sự quý giá. Như một cuộc hành hương về thánh địa, cuối cùng bạn luôn đến đích. Và tôi đã say mê, đã miệt mài đọc để đồng hành cùng bạn. Tôi tưởng như chính mình dấn thân vào con đường nguy hiểm nhất châu Phi, đứng trước đồng cỏ với từng bầy hổ báo, hươu nai đang lao vào cuộc đấu tranh sinh tồn. Những làng mạc nghèo đói, những thành phố đổ nát, cướp biển, khủng bố, chiến tranh dường như chưa bao giờ khỏa lấp được hình ảnh một châu Phi xinh đẹp và hình ảnh Chip lẫn vào trong đó, luôn ấn tượng hơn bao giờ hết. Lúc đó tôi đã có suy nghĩ rằng tại sao tôi không thử đi một lần để ngắm nhìn thế giới. Như một đứa trẻ học vần, lần đầu tiên tôi thấy mình muốn làm theo một ai đó và một việc người khác đã làm khiến tôi thấy thú vị đến nỗi cũng muốn làm theo. Chip tự nhận mình không phải là nhà văn và không bao giờ muốn dùng những từ đao to búa lớn. Bạn đơn giản chỉ là đang ghi lại những gì trên những con đường bạn đã đi qua. Nhưng chính lối nghĩ mộc mạc ấy đã khiến văn phong của Huyền Chip cuốn hút một cách đặc biệt. Những đoạn đối thoại ngây ngô với người bản xứ, những tình huống dở khóc dở cười, hiểm nguy trước mặt mà cứ như một trò game dã chiến. Tất cả những điều đó khiến Xách ba lô lên và đi 2 có một sức hấp dẫn khó cưỡng lại được. Tôi nghĩ rằng, độc giả sẽ tìm thấy niềm say mê rất lớn ở cuốn sách này. Và, nó cũng sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều bạn trẻ khác thực hiện những điều mà mình chưa dám làm vì còn e ngại. Đối với riêng tôi, biên tập cuốn sách này là một hành trình nho nhỏ qua từng câu chữ để đem đến cho bạn đọc một châu Phi thú vị, một Huyền Chip chưa bao giờ hết thú vị. Cuốn sách sẽ nằm trong tay bạn, đó là niềm hạnh phúc rất lớn của tôi và những người đã góp phần hoàn thành cuốn sách này.
Các Chương Mới
Danh Sách Chương
- Chương 1: Giới thiệu
- Chương 2: Lời mở đầu
- Chương 3: I have a dream...
- Chương 4: Lời cảm ơn
- Chương 5: This time for Africa
- Chương 6: Alice ở xứ xở thần tiên
- Chương 7: Tìm việc ở Addis Ababa
- Chương 8: Thịt sống mềm mềm, lành lạnh
- Chương 9: Quyết tâm vào South Omo
- Chương 10: Ngày 1: Konso - Keyto - Key Afar - Jinka
- Chương 11: Ngày 2: Làng người Mursi
- Chương 12: Key Afar
- Chương 13: Lễ hội nhảy bò của người Banna
- Chương 14: Nghi lễ nhảy bò
- Chương 15: Konso - Arba Minch - Addis Ababa
- Chương 16: Đi bộ lên phía Bắc
- Chương 17: Người Việt ở Bahir Dar
- Chương 18: Bahir Dar - Gondar: Bị lừa ở Gondar
- Chương 19: Lalibela - Debauch - Addis Ababa
- Chương 20: Chip sẽ đi nhờ xe dọc châu Phi
- Chương 21: Con đường nguy hiểm nhất châu Phi
- Chương 22: Nếu bạn sống được thì tôi cũng sống được
- Chương 23: Denis
- Chương 24: Sống chung với AIDS
- Chương 25: Chiến dịch chim hồng hạc
- Chương 26: Mombasa
- Chương 27: Chút dư vị Ý
- Chương 28: Thiên đường hải tặc Lamu
- Chương 29: Ngày dài nhất cuộc đời mình
- Chương 30: Chip đối đầu Châu phi
- Chương 31: Đi lánh nạn ở Kilifi
- Chương 32: Tạm biệt Mombasa
- Chương 33: Gái sòng bạc
- Chương 34: Một Dar khác
- Chương 35: Arusha và Zanzibar
- Chương 36: Chán ngán Dar es Salaam
- Chương 37: Làm bà mai ở Dodoma
- Chương 38: Tảng đá biết nói ở Iringa
- Chương 39: Ăn Tết ở châu Phi
- Chương 40: Vượt biên vào Malawi
- Chương 41: Anh chàng buôn xăng lậu và cô nàng nhập cư bất hợp pháp
- Chương 42: Bạn cũ ở Nkhata Bay
- Chương 43: Lilongwe - Blantyre
- Chương 44: Tên em là Aisha
- Chương 45: Như chưa từng đặt chân vào Malawi
- Chương 46: Dù gì thì hôm nay cũng là một ngày mới
- Chương 47: Zambia hoang dã
- Chương 48: Phan cuồng bóng đá Zambia
- Chương 49: Làm việc ở Zambia hay Howard và những người bạn
- Chương 50: Đen tình đỏ bạc