Chương 99: Môi Giới

Đêm đó, Thái tử điện hạ vẫn chăn đơn gối chiếc như cũ, vẫn chưa thể đem lời đồn đại chứng thực được.

Uất Trì Việt có rất nhiều thị vệ giỏi, hắn mới phân phó xuống dưới, đã có người trong đêm thay bọn họ giả dạng thật tốt.

Sáng sớm hôm sau, Uất Trì Việt, Thẩm Nghi Thu cùng Ngũ hoàng tử giả dạng thành sĩ tử từ phía nam tới kinh thành thi tiến sĩ, sáu tên thị vệ võ nghệ cao cường thì giả bộ làm người hầu.

Một đoàn người cứ thế cưỡi ngựa lên đường.

Giả bát với Thiệu Trạch cũng đi cùng nhóm thị vệ, ngoài ra còn có một nam tử cao lớn khôi ngô khác nữa.

Uất Trì Uyên thấy hắn có chút hiền hòa, không khỏi chăm chú nhìn thêm, rồi đột nhiên nhận ra:

- Ngưu huynh? Huynh cạo râu đi nhìn giống như người khác vậy, ngay đến ta cũng không nhận ra.

Không có râu ria, tỉa lông mày nhỏ lại, khuôn mặt của Ngưu nhị lang trở nên thon dài, còn có thêm mấy phần tuấn lãng.

Ngưu nhị lang cười sờ sờ mặt:

- Đúng là hơi khác lạ.

Uất Trì Uyên nói:

- Có người dẫn đường thì tốt rồi, chúng ta không quen đường đi lối lại, nếu cứ mù mờ đi lại lung tung trong thành để người khác nhìn thấu thì nguy to.

Dừng một chút lại nói:

- Ngưu huynh, lúc trước lừa huynh, thực là có lỗi.

Ngưu nhị lang đã sớm biết hắn lừa gạt mình đi cướp đường Thái tử chính là vì giúp mình giải oan, giờ chỉ hận không thể đem tim móc ra luôn cho vị huynh đệ này, làm gì còn chút khúc mắc nào:

- Nhị...! Ngũ điện hạ thay thảo dân minh oan báo thù, giờ giống như phụ mẫu đã tái sinh của thảo dân vậy.

Thảo dân nguyện kiếp sau được làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình cho Ngũ điện hạ cùng Thái tử điện hạ.

Hắn nhìn quanh bóng lưng Thái tử một chút, thấy hắn cùng "tiểu nam sủng" kia đang cưỡi chung một con ngựa.

Thái tử ôm người kia thật chặt trong lòng, thỉnh thoảng lại cúi đầu ghé vào tai thiếu niên kia mà cọ tới cọ lui, trong lòng cảm thấy có chút bối rối.

Nhưng nghĩ lại thì, Thái tử giúp hắn giải oan, chính là một vị Thái tử tốt.

Không giống loại người ăn hiếp bách tính như Tào thứ sử kia, không những cướp đoạt dân nữ trắng trợn mà còn là tên đại d@m tặc.

Cái vị tiểu Lâm quan nhân kia cũng là người hiền lành tốt bụng, cho dù bọn họ có tình cảm thì cũng chẳng ảnh hưởng tới ai.

Chính bản thân mình chịu ân huệ của người ta, thực tế cũng không nên nghĩ như vậy về bọn họ.

Hắn lập tức cảm thấy xấu hổ không thôi, âm thầm quyết định chủ ý.

Nếu có cơ hội, cho dù có thịt nát xương tan cũng phải bảo vệ bọn hắn.

Dù ở Ly Sơn Thẩm Nghi Thu đã từng cưỡi chính một con ngựa với Thái tử, nhưng lúc này trong lòng vẫn có chút ngại ngùng.

Nàng vốn định tự mình cưỡi riêng một con ngựa, nhưng đời nào Uất Trì Việt chịu buông bỏ cơ hội tốt để được ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, hắn dùng lời lẽ chính nghĩa nói:

- Trên đường đi có mấy chục dặm là đoạn đường núi, nàng cưỡi ngựa không giỏi, như vậy rất nguy hiểm.

Thẩm Nghi Thu nghĩ nghĩ một chút.

Nàng cưỡi ngựa chậm, những người khác vì nhường nhịn nàng, khó tránh khỏi cũng phải thả chậm tốc độ, kết quả là sẽ chậm trễ chính sự, nên cũng không nhắc lại nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!