Edit: Hà Thu
Hà Uyển Huệ đơn độc đến thăm khiến tất cả mọi người trên dưới Kỳ gia đều ngạc nhiên.
Trước kia hai nhà thường xuyên qua lại, nhưng kể từ khi Kỳ thập nhị lang bị bệnh nặng, người của Hà gia chỉ điều động người hầu tới đưa quà trong mấy ngày lễ Tết, cực kì ít khi tự mình tới cửa.
Cho dù nữ quyến của hai nhà có tình cờ gặp mặt, cùng lắm cũng chỉ hàn huyên hai ba câu chứ không còn thân thiết như trước nữa.
Kỳ tam phu nhân phải gần ba năm rồi chưa nhìn thấy Hà cửu nương, bây giờ nghe thấy nàng tới đây một mình, lập tức cảm thấy hồ nghi.
Bà chỉnh trang lại quần áo, sao người đưa nàng vào sảnh chính.
Bà tò mò quan sát, chỉ thấy Hà Cửu nương mặc một thân nhu áo mỏng màu đỏ, bên dưới là váy kim úc, nhẹ nhàng thanh thoát mà bước nhanh vào đại sảnh.
Mặt nàng đẹp như hoa phù dung, còn kiều diễm uyển mị hơn so với ba năm trước.
Bà lại nghĩ tới nhi tử đang nằm trên giường bệnh, trong lòng càng thêm rầu rĩ.
Hà cửu nương tiến về phía trước, đâu gối phải quỳ xuống đất, luôn miệng nói mấy lời bái chúc phổ thông.
Kỳ tam phu nhân miễn cưỡng mỉm cười một tiếng:
- Cùng vui, Cửu nương không cần đa lễ.
Cha mẹ dạo này vẫn khỏe chứ?
Nói rồi liền lệnh cho nô tỳ dọn chỗ dâng trà.
Tự biết bản thân mình đuối lý, Hà cửu nương bày ra vẻ mặt xấu hổ:
- Lâu rồi không tới bái phỏng, xin phu nhân tha thứ cho sự thất lễ của Cửu nương.
Kỳ tam phu nhân thấy nàng chỉ dẫn theo một người tỳ nữ, liền biết nàng đang giấu diếm người nhà.
Trong lòng thầm nghĩ Hà gia toàn người nghèo khó, lúc nào cũng một mực muốn con gái trèo lên cành cao.
Cũng may mà tiểu nương tử này cũng là người trọng tình trọng nghĩa.
Vậy những lời đồn trước kia, chắc là người ta nghe nhầm đồn bậy thôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng bà cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Lại nhớ tới bệnh tình mỗi ngày một trầm trọng hơn của nhi tử, cho dù là nàng không tình nguyện, nhưng cũng không thể không thừa nhận, bản thân đã làm trễ nải tiểu nương tử nhà người ta lâu rồi.
Sao bà lại chưa từng nghĩ tới việc hủy bỏ cuộc hôn sự này chứ.
Nhưng cứ nhìn thấy bộ dáng của nhi tử bây giờ, bà quả thực là không thể mở miệng ra được.
Tuy nhi tử ngoài miệng không nói, nhưng làm làm mẹ như bà há lại không hiểu tâm ý của hắn? Lúc này mà bảo đi từ hôn, nói không chừng lại lập tức trở thành lá bùa đòi mạng hắn.
Kỳ phu nhân xấu hổ day dứt, khóe miệng đắng chát, nụ cười trên mặt còn khó coi hơn khóc.
Từng nếp nhăn trên khuôn mặt giống như đang mang theo chua xót:
- Đứa trẻ ngoan.
Ta hiểu hết, chỉ khổ cho ngươi thôi.
Hà Uyển Huệ cũng đang đánh giá Kỳ tam phu nhân, trong lòng âm thầm kinh hãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!