Tống lục nương vừa nhìn thấy thuyền hoa, hai mắt lập tức sáng rực lên, khẽ kêu một tiếng "chao ôi".
Thuyền hoa này tuy không lớn bằng chiếc mà nàng từng đi ở Giang Nam, nhưng tinh xảo hơn rất nhiều, bày trí cũng rất thanh tao nhã nhặn.
Đuôi thuyền đặt một cái bếp lò, trong khoang thuyền còn có cả kỷ án, bình phong cùng giường nằm.
Có cả lư hương và trà cụ, bút mực giấy vẽ.
Nếu như có thể, thì ở trên khoang thuyền tung tăng cả một ngày cũng không bao giờ biết buồn chán.
Ba người leo lên thuyền hoa, Thẩm Nghi Thu áy náy nói:
- Mấy ngày qua không thể ở cùng các người, hôm nay sinh nhật Lục nương, nhất định phải chơi cho tận hứng mới được.
Tống lục nương cùng Vương thập nương vội nói:
- A tỷ chăm sóc điện hạ mới là quan trọng.
Bọn họ không biết Thái tử bị thương, chỉ biết thân thể của hắn không khoẻ, gần đây vẫn luôn nằm trên giường tĩnh dưỡng.
Hai người có đi tới thăm hai lần, nhưng chỉ ngồi một lúc ở trên ghế rồi lập tức cáo lui, giống như Thái tử điện hạ không phải lang quân tuấn mĩ mà là hồng thủy mãnh thú vậy.
Thẩm Nghi Thu biết bọn họ như vậy, hơn phân nửa là vì mình nên trong lòng quả thực không hề dễ chịu.
Ở kiếp trước ba người bọn họ kẻ tám lạng người nửa cân, trái phải đều không được sủng, nên mới cùng nhau làm bạn vui vẻ hòa thuận.
Bây giờ Uất Trì Việt muốn cùng nàng làm một đôi phu thê đến hết cuộc đời, tình thế lại không còn giống nữa.
Thái tử biết nàng cùng hai vị lương đệ thân thiết như tỷ muội ruột thịt, vì muốn an ủi nên chắc chắn sẽ an bài thích đáng.
Nhưng mấy ngày nay hắn bận rộn thu thập chuyện của Tiết Hạc Niên với Tào vương, nên chưa để ý tới việc an bài cho hai vị lương đệ.
Nàng cũng mơ hồ đoán được, cái gọi là "an bài" ước chừng là tìm lý do để thả bọn họ ra khỏi cung.
Thẩm Nghi Thu thích hai vị lương đệ, trong lòng không nỡ để bọn họ đi, nhưng cũng không thể bởi vì một chút tâm tư ích kỷ của nàng mà bắt hai tiểu nương tử trẻ tuổi dung mạo như hoa cả đời bị vây khốn trong thâm cung, phí hoài cả một đời.
Bọn họ tốt như vậy, cũng nên thuận lòng như ý, sống một cuộc sống như mình mong muốn.
Hai vị lương đệ thì ngược lại không hề nghĩ nhiều như vậy.
Tống lục nương tính cách vô cùng trẻ con, hai mắt lúc nào cũng chỉ nhìn chằm chằm vào đồ ăn ở phòng bếp, rồi một mình nghiên cứu thực đơn.
Vương thập nương thì trầm ổn hơn nàng, nhưng kỳ thực tâm tư cũng rất đơn thuần, chỉ cầu làm bạn với cây đàn.
Thái tử phi đưa cho nàng lệnh bài ra vào thoải mái ở Tàng thư lâu Đông cung, nàng liền mỗi ngày đều tới lui bên trong thư viện, giống y như cá gặp nước.
Hai người đi tới đi lui vẽ mấy thứ linh tinh trên thuyền, nhìn cái gì cũng cảm thấy mới mẻ.
Thẩm Nghi Thu cũng bị bọn họ lây nhiễm, bất giác quên đi bụng đầy tâm sự, phân phó cung nhân đem rượu, đồ ăn và hoa quả lên thuyền.
Vương thập nương nhìn thấy cung nhân bưng rất nhiều hộp đồ ăn lên thuyền, cười nói:
- Không phải Tống lục nương nên xuống bếp nấu đồ ăn rồi đem lên thuyền cho chúng ta sao?
Thẩm Nghi Thu nói:
- Hôm nay là sinh nhật của Lục nương nhà chúng ta, sao có thể để nàng vất vả ra tay chứ.
Tống lục nương ôm lấy cánh tay nàng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!