Mắt Tô Khải Đồng lóe tia sáng, đã hiểu Thi Thăng không dùng việc này bắt bẽ tiểu vương gia được, bị bên tiểu vương gia bóp cổ.
Tô Khải Đồng nhớ đến sâu xa giữa mình và hệ Ninh Vương, tiểu vương gia bắt đầu giương cánh bay lượn, thật không biết nên thấy vui hay không.
Tô Khải Đồng ngẫm nghĩ tìm từ, chậm rãi nói:
"Công khai quân pháp không phải trò đùa, Thi trưởng lão, ta không biết người khác thế nào nhưng rất hiểu rõ Mông Sơn Minh, quân pháp như núi, ai dám trễ nãi chiến sự thì Mông Sơn Minh không có gì dám hay không. Nếu gác ba đại phái qua một bên, người ngựa Hạo châu dám làm trễ nãi chiến sự thì người ngựa Nam châu chắc chắn sẽ chấp hành quân pháp!"
Lúc này bên ngoài có người la:
"Báo!"
Một tờ tình báo đưa vào tay bên này, báo rằng Nam châu không xuất động bốn mươi vạn người ngựa mà chỉ có mười vạn người.
Hai người ngó nhau.
Thi Thăng hỏi dò:
"Ngươi mang đến hai mươi vạn người ngựa Hạo châu thì sợ gì bị mười vạn người ngựa của hắn uy hiếp?"
Tô Khải Đồng gõ tờ giấy trên tay nói:
"Thi trưởng lão, đó là mười vạn kỵ binh! Đến đi như gió, là Anh Dương Võ Liệt vệ. Không phải có sợ uy hiếp của hắn hay không mà là uy hiếp thật sự."
Thi Thăng ngần ngừ hỏi:
"Nếu năm đường chư hầu đều kéo dài ra binh thì sao?"
Tô Khải Đồng hỏi:
"Thi trưởng lão vẫn nghĩ người ngựa Nam châu không dám chấp hành quân pháp? Nếu ta là thống soái Nam châu thì sẽ giết một người răn trăm người! Ai cách người ngựa Nam châu gần thì là người xui xẻo đầu tiên, chúng ta ở gần nhất!"
Thi Thăng rối rắm chần chừ.
Mùi vị này rất khó chịu. Ngang nhiên chống đối quân lệnh của Bình Định đại tướng quân là điều không thể nào, nước Yến và ba đại phái đều gặp phải thế cục này rồi còn dám ngang nhiên kháng lệnh sao? Thân phận của Thi Thăng là trưởng lão ba đại phái, cho lá gan cũng không dám làm như vậy, cùng lắm chỉ dám bằng mặt không bằng lòng kéo dài.
Nhưng đối phương muốn mạnh bạo với Thi Thăng. Nếu người ngựa Nam châu thật sự chấp hành quân pháp, người ta chiếm tình và lý, người Nam châu phát động tiến công thì bên Thi Thăng chống cự không được, không chống cự cũng không được. Không đi đổ máu với phản quân ngược lại đánh nhau với người ngựa bình định của triều đình, bên Thi Thăng không nắm chuôi tình hay lý được, vẫn câu cũ, thân phận của Thi Thăng là trưởng lão ba đại phái.
Vào phút then chốt đụng phải chuyện như vậy thì triều đình hay ba đại phái đều sẽ không nói đỡ cho Thi Thăng.
Nhưng Thi Thăng vẫn không cam lòng hỏi:
"Nếu né tránh thì sao?"
Tô Khải Đồng nói:
"Thi trưởng lão, hai mươi vạn người ngựa, động tĩnh lớn như vậy tránh chỗ nào? Nhiều người ăn dùng đều cần cung cấp vật tư, không cách nào tránh được. Người ta có bốn chân, còn chúng ta đa số là hai chân, chạy thắng người ta được không? Chúng ta không thể xé lẻ trốn đi, nếu làm vậy thì cái quần cuối cùng cũng bị mất, tỏ rõ mình né đánh trận, trưởng lão sẽ ăn nói thế nào với ba đại phái?"
Thi Thăng đi qua đi lại.
Nam châu nắm lệnh thống soái Bình Định đại tướng quân làm Thi Thăng rất khó chịu, chửi thầm những người quyết định thả binh quyền cho Nam châu.
Bên ngoài bỗng nhiên lại truyền vào tiếng la:
"Báo!"
Lần này đưa vào không phải tình báo mà là mệnh lệnh do bộ hạ Bình Định thống soái truyền xuống: Mệnh cho người ngựa Hạo châu lập tức phát binh Lạc Hà lĩnh, không tiếc mọi giá đánh hạ quan ải bị phản quân chiếm cứ. Sau đó đại quân Hạo châu toàn tiện thẳng tiến tấn công áp chế người ngựa của phản quân ở phía đông Thiên Lý giang, phòng thủ bên sông, thu thập khống chế tất cả cầu, thuyền qua sông, không cho phản quân có cơ hội tiến tây nữa, phối hợp bốn đường đại quân khác bao vây tiễu trừ phản quân!
"Báo!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!