Chương 1022: Hầu tử đừng khiến bọn ta khó xử

Đánh thắng một trận cũng chỉ làm nước Yến chết chậm hơn chút mà thôi.

Cho nên mới nói, thật sự đánh thắng sao? Quân Tống chưa công phá Yến Kinh, Yến Kinh đã thua, hơn nữa còn thua rất thảm!

Trước đó, Thương Triều Tông hết lần này tới lần khác dẫn đầu đội quân Nam Châu công kích quân Tống khởi binh. Khi tin tức một trăm ngàn đội quân tinh nhuệ khích cho quân Tống công thành được chuyển đến, trong lòng Mông soái giày vò đến mức người ngoài không thể tưởng tượng được.

Bây giờ quân Tống dễ dàng rút lui như thế, cảm giác không nhìn thấy hy vọng, nỗi tuyệt vọng tràn ngập thể xác tinh thần ông, trong lòng ông bi thương đến độ không có cách nào thổ lộ hết với bất cứ ai.

Ông có ý đồ mượn trận chiến này để đạt được mục tiêu chiến lược ẩn giấu là phải thất bại, do đó ông đã bại rồi! (vì thắng =)))

Nhưng ông phải làm sao đây? Ông còn phải dẫn đầu nhân mã liều mạng đánh tiếp, bởi vì hy vọng mịt mờ kia mà đánh tiếp. Nếu không tiếp tục đánh, chỉ e nước Yến không thể kiên trì kéo dài hơi tàn được nữa!

Cung Lâm Sách cảm nhận được trên người ông toát ra vẻ khó nói nên lời, ông ta nghi ngờ: "Mông soái, thế nào ạ?"

Mông Sơn Minh khẽ thở dài: "La Chiếu phản ứng rất nhanh, còn chưa tiêu hao đến lực lượng của hắn, hắn đã rút lui. Chúng ta coi thường hắn rồi."

Thì ra là thế! Cung Lâm Sách cũng buông tiếng thở dài, "Còn trẻ như vậy mà đã trở thành Đại Đô đốc nước Tống, có lẽ hắn cũng có một chút năng lực. Tuy nhiên có Mông soái ở đây, tên oắt con La Chiếu đấy không đáng để lo!"

Ánh mắt Mông Sơn Minh ảm đạm, râu tóc hoa râm phất phơ trong gió, thân hình gầy còm ngồi trên xe lăn lộ ra vẻ hiu quạnh lạ thường.....

Một con Phi Cầm từ trên trời giáng xuống, rơi vào trong rừng sâu mênh mang.

Viên Cương dẫn Đoàn Hổ và Ngô Tam Lưỡng tới, lưng đeo Tam Hống Đao, Viên Cương dẫn hai người kia đến trước mặt Ngưu Hữu Đạo.

Đứng dưới tàng cây chống kiếm, Ngưu Hữu Đạo và Viên Cương nhìn nhau, Đoàn Hổ và Ngô Tam Lưỡng cùng nhau chào: "Đạo gia!"

Ngưu Hữu Đạo khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Viên Cương, chậm rãi nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

Viên Cương: "Ta sớm nên tới!"

Ngưu Hữu Đạo nhăn mày lại, hắn biết hàm ý trong câu nói của Viên Cương, bởi vì hắn hiểu rất rõ đối phương.

Trước đó hắn không đưa Viên Cương theo bên mình vì không muốn hắn ta ở quá gần chiến trường, chỉ e tên này không kiềm được nhiệt huyết sôi trào, cầm đao ra trận tham chiến.

Bây giờ chưa được hắn đồng ý mà hắn ta đã tiền trảm hậu tấu chạy tới, đoán chừng là do nhận được tin tức từ chiến trường ngày càng nhiều, rốt cuộc không nhịn nổi nữa.

Ngưu Hữu Đạo đáp lại hai chữ, "Về đi!"

Viên Cương: "Ta chỉ muốn mở mang kiến thức về trận chiến lớn thế này, để ta theo Mông Sơn Minh, ở bên cạnh ông ta sẽ không sao cả."

Ngưu Hữu Đạo: "Không được!"

Viên Cương: "Đạo gia, ngươi làm như vậy, để cho người khác thấy thì sao?"

Ngưu Hữu Đạo không lưu tình chút nào: "Ta nói không được là không được!"

Đùa gì chứ, chiến trường với quy mô lớn như vậy, chiến sự khổng lồ như thế, đây là hai nước giao chiến, cao thủ đôi bên và người tài đều ra trận, có khả năng những chuyện ly kỳ cổ quái không thể dự đoán được đều sẽ xảy ra, tu sĩ cao thủ nhiều như vậy mà còn gục ngã, đến lượt ngươi đi thể hiện à?

Hắn vốn không tin lời Viên Cương. Loại nam nhân như Viên Cương, một khi nhiệt huyết lên tới đầu thì sẽ bất chấp xông tới, những lời hứa hẹn lúc điềm tĩnh hoàn toàn vô dụng.

Nhất là đi theo Mông Sơn Minh, bọn người Mông Sơn Minh đã sớm để mắt tới Viên Cương, muốn kéo hắn ta lên chiến trường để xem hắn ta là con la hay con ngựa. Đây nào phải chuyện ngày một ngày hai, hắn ta luôn bị Ngưu Hữu Đạo đè ép không thả, bây giờ Ngưu Hữu Đạo vẫn không đồng ý!

Thế giới này như chỉ có hai người bọn họ!

Viên Cương: "Đạo gia, ngươi đã nói sẽ không can thiệp tự do của ta."

Ngưu Hữu Đạo: "Việc khác ta đều có thể đồng ý, duy chỉ có việc này là không được!"

Viên Cương: "Nếu ta đã tới thì sẽ không trở về." Dứt lời hắn ta lập tức xoay người đi, tự mình đi tìm Mông Sơn Minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!